Jeudi 8 octobre 2009 4 08 /10 /Oct /2009 09:33




THẾ LÀ...

Thế là đã sáu năm qua
Anh đi để lại xót xa phận người
Nhìn trăng chẳng thấy trăng cười
Em dơ tay vói chạm miền hư không

Kim Thành
4 October 2009
( Ngày giổ Anh lần thứ sáu
)

NGHE HỒN BAY BỔNG


Trời nắng chan hòa bên khung cửa
Ta ngồi một nửa ở nơi đây
Một nửa bên kia ta chẳng thấy
Nên hồn bay bổng như mây bay ...

Trời nắng bên ngoài mưa trong ta
Giọt buồn lả chả ướt dương tà
Nép mình đứng ngắm cành hoa thắm
Một chút tủi hờn chút xót xa

Nghe tiếng thời gian
 gõ nhịp
đều
Mới hay còn đó nỗi cheo neo
Sông trôi trôi mãi tìm bến đợi
Biết có một người dõi mắt theo

Bến đợi bây giờ ở nơi đâu
Người ơi có biết em đang sầu
Nhìn bốn phương trời xa xa lắc
Chỉ thấy một màu thương nhớ thương

Vén sợi tóc mai chùng hiu hắt
Đưa tay bắt bóng rụng bên thềm
Một mảnh lênh đênh chìm đáy huyệt
Giật mình tím ngắt cả buồng tim

Trời nắng bên ngoài mưa trong ta
Tình xa lạc mất nẽo đường về
Cố quận người đi không trở lai
Ta chừ quan ải mộng liêu trai ...

Kim Thành
June 2006

XIN CẢM ƠN
 
Cảm ơn em chuyện trò cùng anh
Mùa thu se lạnh nắng vàng hanh
Ngày hôm nay buồn dài vô tận
Bỗng thấy lòng vui đến vạn lần
 
Em ở từ xa về với anh
Khu vườn xinh xắn toàn lá xanh
Lững lờ sắc biếc màu mây nước
Chợt nở nụ hoa đỏ thắm cành
 
Em đến cho anh một món quà
Giấu trong ánh mắt một niềm  vui
Con chim tha rác về làm tổ
Hoàng hôn rực sáng trước hiên nhà
 
Xin cảm ơn em cảm ơn đời
Dầu cho nhan sắc kém màu tươi
Tình yêu bay bướm thời son trẻ
Giờ tưởng chừng mình vẫn hai  mươi
 
tôn thất phú sĩ
Paris  21 Nov. 2004 


LỠ CHUYẾN ĐÒ



ĐỌC BÁO VẸM

Từ trong bóng tối địa ngục, Cộng sản Việt Nam
đã xử án tù
nhà thơ Trần Đức Thạch, tác giả ‘’Hố Chôn Người Ám Ảnh’’ 
Bài tường thuật của nhà báo độc lập Dương Thị Xuân từ Hà Nội   
Vụ xử án nhà thơ Trần Đức Thạch tại Hà Nội sáng nay ngày 06/10/2009 và một số diễn biến mới nhất xung quanh các vụ xử án chính trị khác trong những ngày sắp tới
     Sáng sớm nay, ngày 06/10/2009 nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội bất ngờ đem thi sĩ Trần Đức Thạch ra trước tòa án chế độ để gọi là “xét xử” theo “đúng pháp luật” của nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam !?.
     Việc đem cây bút đối kháng này ra trước pháp đình của nhà nước độc tài cộng sản VN là hoàn toàn bất ngờ và hết sức đường đột. Vì trước đó chỉ có chút ít thông tin nửa kín nửa hở, kiểu rò rỉ do thân nhân của các chính trị phạm bị bắt giam hàng loạt vào mùa thu năm ngoái mà dư luận lâu nay rất quan tâm theo dõi và ít nhiều còn có một vài tin tức do đôi ba lần gia đình họ thăm nuôi biết được lọt ra thế giới bên ngoài mà thôi. Còn riêng trường hợp ông Trần Đức Thạch- 57 tuổi quê quán và cư trú tại tỉnh Nghệ An, cũng là người bị bắt giam cùng sinh viên Bùi Quang Toản quê tỉnh Thái Bình vào cuối tháng 9 năm ngoái 2008 thì không có một chút thông tin nhỏ nào được lọt ra ngoài cả. Bởi vì trong hơn 1 năm qua kể từ khi ông Thạch bị bắt giam không hề có được thân nhân nào trong gia đình tiếp tế thực phẩm, quà cáp, tiền bạc hay thăm gặp trực tiếp lần nào cả và cũng không ai biết ông đã bị giam cầm ở đâu, sức khỏe ốm đau hay sống chết ra sao...v.v…
     Vụ xử án nhà thơ Trần Đức Thạch sáng nay đã diễn ra rất chóng vánh, qua quýt chiếu lệ chỉ có hơn 2 giờ đồng hồ thôi và cũng không có luật sư biện hộ nào được quyền bào chữa cho “nhà thơ bị cáo” này trước tòa án. Theo tin sơ bộ ban đầu, ông Thạch đã bị cáo buộc với tội danh do “vi phạm pháp luật” theo điều 88 bộ luật hình sự của chế độ toàn trị mà án tù tối đa trong khung hình phạt là 20 năm tù giam. Tòa án nhà nước CSVN sáng nay, cụ thể đã buộc tội cho ông vì đã sáng tác ra thơ ca, viết ra các bài báo có nội dung chống đảng CSVN và nhà nước XHCN của họ để cổ vũ cho dân chủ tự do rồi phổ biến trên rộng rãi mạng internet trong mấy năm qua. Họ cũng đã cáo buộc cho nhà thơ xứ Nghệ này vì đã nhiều lần trả lời phỏng vấn với các đài phát thanh hải ngoại của cộng đồng người Việt định cư bên ngoài lãnh thổ Việt Nam, của đài Á Châu Tự Do – RFA để chống phá nhà nước và chế độ XHCN. Cũng như họ buộc tội do việc ông đã tham gia tờ báo Tổ quốc trên mạng gây tổn hại nghiêm trọng đến cái gọi là “an ninh quốc gia”, “an ninh chế độ” CS toàn trị. Đặc biệt họ đánh giá hành vi của thi sĩ Trần Đức Thạch còn nghiêm trọng, là ở việc ông đã tham gia một số hoạt động đấu tranh trên thực tế với các anh chị em hoạt động dân chủ khác tại Hà Nội, Hải Phòng… Nổi bật nhất là ông đã bị bắt giữ khi dẫn đầu đoàn biểu tình gồm 14 thân nhân đại diện cho gia đình những nạn nhân là ngư dân thuộc huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa ra thủ đô Hà Nội để phản kháng ngọn đuốc Olympic -2008 Bắc kinh ô nhục khi được rước qua lãnh thổ Việt Nam vào ngày 28-29/4/2008. Vụ biểu tình này nhằm chống và tố cáo tội ác của chính phủ Trung Cộng đã ra lệnh cho hải quân của chúng bắn giết, tàn sát hàng loạt đồng bào ta khi đang đánh cá trên vùng biển VN vào năm 2005, mà cuộc đấu tranh này đã bị công an Hà Nội đàn áp tan hoang trước cổng chợ Đồng Xuân và dư luận đã biết rất rõ. 
     Kết quả vụ xử án bất công đầy gian trá, khuất tất, không minh bạch đàng hoàng và cũng không tuân theo đúng quy định của pháp luật trong nước, mà chỉ tuân theo sự chỉ đạo của thượng cấp trên trung ương vào sáng nay thì nhà thơ Trần Đức Thạch đã bị tòa án chế độ kết án 3 năm tù giam và 3 năm quản chế tại địa phương sau khi mãn án tù.
      Để phiên tòa lố bịch có án bỏ túi sẵn như vậy được trình diễn “xét xử” những công dân yêu nước không gây vang động quá lớn ra xã hội làm quần chúng nhân dân biết nhiều đến. Nhất là đặc biệt là tránh đánh động để thu hút thêm nhiều sự chú ý, quan tâm của dư luận trong và ngoài nước mà quan trọng nhất là của công luận quốc tế. Vì vậy nên nhà cầm quyền CSVN sáng nay ngoài việc bất ngờ đưa nhân vật tranh đấu Trần Đức Thạch ra xử tù thì họ đã triển khai từ rất sớm kế hoạch đặt chốt canh gác, nhằm cô lập tư gia các nhà đấu tranh dân chủ rất chặt chẽ, kỹ càng.
      Cụ thể tại Hà Nội có nhà riêng gia đình ông Nguyễn Khắc Toàn, các anh Lê Thanh Tùng, Nguyễn Vũ Bình,…( Còn theo ông Bùi Vi Quân ở 31 phố Lê Gia Định, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội là 1 thân hữu của ông Thanh Giang cho biết tư dinh Ô / Nguyễn Thanh Giang và nhà riêng cựu giáo viên Nguyễn Thượng Long trong Hà Đông sáng nay không bị công an phong tỏa).  Tại tỉnh Nghệ An, tuy công an không đặt chốt canh trước nhà chiến sỹ Hồ Thị Bích Khương trắng trợn, lộ liễu như tại thủ đô Hà Nội nhưng một số mật vụ an ninh xuất hiện đã lảng vảng xung quanh hàng xóm để dò la xem cô có đi ra Hà Nội dự xử án như đã thực hiện hôm 24/9/2009 không để công an tỉnh này còn ngăn chặn kịp thời. Ở Lạng Sơn có nhà riêng ông Vi Đức Hồi cũng đã bị vây hãm chặt chẽ nhằm ngăn chặn không cho nhân vật này về Hà Nội hay đi Hải Phòng dự các phiên tòa chính trị đang và sắp diễn ra. Đến 12 giờ 15 phút trưa nay, công an, dân phòng đã tạm thời giải tán chốt canh bên nội thành Hà Nội khi kết thúc vụ xử án nhà thơ Trần Đức Thạch, nhưng chốt canh trước nhà anh Lê Thanh Tùng vẫn còn duy trì cho đến chiều tối và có thể là suốt đêm nay, thậm chí kéo dài cho đến hết ngày 09/10/2009 khi kết thúc vụ xử án dưới TP- Hải Phòng. Sở dĩ công an phải “chăm sóc” anh Lê Thanh Tùng chu đáo đặc biệt như vậy, là vì họ đề phòng anh có thể vượt thoát sang nội thành Hà Nội ngủ qua đêm để xông đến chứng kiến bên ngoài phiên tòa xử anh Vũ Văn Hùng vào ngày mai 07/10/2009 và xử anh Phạm Văn Trội vào ngày kia 08/10/ 2009.
     Theo các nguồn tin ban đầu đáng tin cậy do chính lực lượng an ninh CSVN đã trực tiếp tham gia bảo vệ phiên tòa trên đây vào sáng hôm nay, thì tinh thần đấu tranh trước tòa án chế độ độc tài CS Hà Nội của nhà thơ Trần Đức Thạch là rất vững vàng, tỏ có rõ bản lĩnh. Nhà thơ họ Trần này, nguyên là cựu chiến binh, hội viên hội văn nghệ tỉnh Nghệ An mà trước đó do ông tham gia phong trào đấu tranh dân chủ trong nước. Rồi tiếp sau đó nữa do ông có ra thủ đô Hà Nội dự tang lễ nhà ái quốc Hoàng Minh Chính vào ngày 16/2/2008 nên đã bị khai trừ khỏi hội đoàn này ngay sau khi từ Hà Nội trở về quê hương. Hôm nay tuy ông phải đứng trước vành móng ngựa của chế độ toàn trị trong vị trí là “bị cáo” bị xử án tù. Thế nhưng trong phần đối đáp, tranh tụng với hội đồng xử án, nhất là với quan chức CS là kiểm sát viên giữ quyền công tố nhà nước để buộc tội thì thi sĩ Trần Đức Thạch đã nêu cao khí phách của người tranh đấu rất thẳng thắn, không hề tỏ ra khiếp nhược cúi đầu để nhận tội như mong chờ của đảng và nhà nước CSVN. Trái lại ông đã tỏ rõ tư thế can đảm ngoan cường, bác bỏ mọi cáo buộc sằng bậy của tòa án gán ghép tội lỗi cho mình. Đồng thời ông đã thẳng thừng tranh cãi không khoan nhượng trước nhiều luận điệu vu cáo của cái hội đồng xử án vốn chỉ mang nặng tính bù nhìn và thực chất là công cụ đàn áp của nhà nước độc đoán chuyên chế để khẳng định mình là hoàn toàn vô tội…vv…
     Nhìn chung không khí xung quanh tòa án và tại Hà Nội rất nghiêm ngặt, căng thẳng đến ngột ngạt, bởi lý do lực lượng an ninh, mật vụ, công an, cảnh sát CSVN dầy đặc được huy động để bảo vệ. Báo chí, hệ thống truyền hình, đài phát thanh của chính nhà nước CSVN hầu như bị cấm đưa tin với lý do đưa ra đây là “vụ án xâm phạm an ninh quốc gia đặc biệt nghiêm trọng” có thể gây bất lợi cho nhà nước Việt Nam XHCN đang có uy tín ngày cang cao trên trường quốc tế...???  Các sĩ quan an ninh chính trị trong và quanh tòa án còn ra lệnh miệng cấm không cho mọi người dân được tò mò lại gần tòa có trụ sở tại số 43 phố Hai Bà Trưng, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội để hỏi han tin tức và tìm hiểu mọi diễn biến phiên tòa được gọi là “xét xử công khai” các đối tượng chống đối chế độ theo đúng trình tự luật pháp của “nhà nước pháp quyền XHCN” !!!
     Trong khi đó, hiện nay các thân nhân nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, cựu chiến binh Nguyễn Văn Túc…tuy đã có giấy báo triệu tập phải có mặt tại tòa án TP – Hải Phòng nhưng mấy ngày nay công an chính trị liên tục đến tận nhà để răn đe và thăm dò xem họ có lôi kéo đông người đến dự xử án không để nhà cầm quyền còn có biện pháp ngăn chặn kịp thời. Riêng tại Thái Bình công an đã đến gặp bà Bùi Thị Rề là vợ cựu quân nhân, nông dân Nguyễn Văn Túc và các anh chị em trong họ hàng để khủng bố đe dọa, và họ nói rõ cấm không được kéo đông người đến Hải Phòng vào ngày 08/10/2009 tới đây. Công an huyện Đông Hưng và tỉnh Thái Bình nói rõ nếu không chấp hành lệnh truyền miệng của nhà chức trách như nội dung đã tuyên bố thì họ sẽ ra tay chặn bắt giữa đường để giải về địa phương trị tội tiếp, vì vậy làm không khí lo sợ bao trùm lên khắp làng xóm thôn quê...
     Trong giấy triệu tập đến tòa án với gia đình dân oan, chiến sĩ Nguyễn Văn Túc đã gửi cho 2 mẹ con bà Bùi Thị Rề với tư cách là những người có liên quan đến vụ án treo biểu ngữ, rải truyền đơn chống đối đảng nhà nước CSVN do chồng thực hiện, thì tòa án ghi rõ cấm họ không được mang vào phòng xử án máy chụp ảnh, máy quay phim camera, điện thoại, máy ghi âm…Ngoài ra gia đình bà Rề còn cho biết công an Hải Phòng, an ninh trên bộ ở Hà Nội về đã cử an ninh đến tận nhà anh trai bà đang sống tại Hải Phòng cấm không được cho ai tá túc tại nhà trong mấy ngày này vì rất lo ngại dân làng nơi quê hương bản quán anh Nguyễn Văn Túc sẽ lũ lượt kéo đến thành phố cảng này để phản đối vụ án vi phạm nhân quyền và đòi trả tự do cho các chính trị phạm vụ án.
    Các gia đình khác có thân nhân sắp bị ra tòa, như chị Huyền Trang vợ Phạm Văn Trội, chị Tuyết Mai vợ Vũ Hùng ở tỉnh Hà Tây cũ, bà Dương Thị Hài vợ ông Nguyễn Văn Tính ở Hải Phòng…vv…thì cho đến nay một mặt họ đã được các quan chức có trách nhiệm của các tòa án ở Hà Nội và Hải Phòng đã nói rõ cho họ biết thái độ. Đó là : “Các trường hợp này sẽ không được giấy mời vào dự khán xét xử vì lý do an ninh quốc gia đặc biệt nghiêm trọng…”, nhưng mặt khác lại cử nhiều công an đến gặp gỡ từng bà vợ các gia đình này để vừa giả thăm hỏi, an ủi, động viên vỗ về nào là sẽ được vào dự xử án và vừa ra sức răn đe khủng bố họ. Như vậy là, rõ ràng nhà cầm quyền độc tài CSVN đã tìm mọi cách nhằm không cho các thông tin trung thực đã diễn ra trong các phiên tòa sắp tới này được lọt thoát ra thế giới bên ngoài và hành động này chỉ với mục đích duy nhất là nhằm bưng bít thông tin không đến được nhiều với công luận rộng rãi mà thôi !!!
    Ngày mai trước tư gia các nhân vật bất đồng chính kiến tại Hà Nội sẽ tiếp tục bị thiết lập chốt canh gác chặt chẽ như sáng nay. Nhóm phóng viên tự do của  anh chị em chúng tôi sẽ tiếp tục đưa tin đến độc giả rộng rãi trong những bản tin tiếp theo. Trong bản tin nhanh này chúng tôi có kèm theo bài viết của nhà thơ Trần Đức Thạch tựa đề “Hố chôn người ám ảnh” do ông suy tư hồi ức ra để viết lại những năm tháng kinh hoàng phải tham gia cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn 1954-1975, mà chính tác giả là một nhân chứng sống đã chứng kiến.
     Trường hợp cô Phạm Thanh Nghiên thì hiện nay công an thành phố này cho biết cô vẫn bị tạm giam tại nhà tù “Trần Phú” thuộc trung tâm TP – Hải Phòng và chưa có tin tức chính xác là bao giờ sẽ bị đưa ra “xử tội”. Trong khi đó thân mẫu của cô được công an Hải Phòng và trên bộ ra sức động viên bà nên khuyên con gái viết bản nhận tội để xin nhà nước khoan hồng tha thứ sớm trở về đoàn tụ gia đình, gặp lại mẹ già ?!
     Trong hơn 1 năm qua, nữ tù nhân Phạm Thanh Nghiên không hề được gặp mặt thân nhân, gia đình của mình lần nào, và cũng theo vợ ông Nguyễn Xuân Nghĩa cho biết, thái độ, lập trường tranh đấu của cô là rất kiên định, vững vàng, rất cứng rắn không gì lay chuyển được….
    Khi bản tin này viết xong thì đến 18 giờ 50 phút được tin từ nhà báo Nguyễn Khắc Toàn cho biết đã mất hoàn toàn liên lạc với nhân vật đấu tranh Lê Thanh Tùng bên Phù Lỗ, Sóc Sơn cách Hà Nội hơn 31 km. Lần cuối cùng anh Khắc Toàn còn trao đổi được với Thanh Tùng là vào khoảng 15 giờ 30 phút chiều nay. Số điện thoại của vợ anh là chị Trần Thị An tối nay vào lúc gần 20 giờ cũng bị cắt hoàn toàn, như vậy rất có thể chiến sĩ đấu tranh Lê Thanh Tùng đã bị đông đảo công an Hà Nội ập vào khám nhà và đọc lệnh bắt giam chính thức từ chiều tối nay. Về sự kiện bất ngờ này chúng tôi sẽ thông tin tới dư luận toàn cầu khi có được các tin tức cụ thể, chính xác nhất trong thời gian tới đây. Ngoài ra trong bản tin khẩn cấp này được công bố, chúng tôi có kèm theo hình ảnh bên ngoài phiên tòa hoãn xử anh Phạm Văn Trội vào sáng ngày 24/9/2009 do nhà báo đối lập Nguyễn Khắc Toàn chụp để minh họa thêm sinh động.

Hà Nội hồi 23 giờ 30 phút Ngày 06/10/2009
Thay mặt nhóm phóng viên Phong trào đấu tranh đòi dân chủ, tự do, nhân quyền
Ký giả tự do Dương Thi Xuân
      Chú thích : Số điện thoại của thân nhân các chính trị phạm những vụ án sắp diễn ra tại quốc nội rất cần liên lạc để tìm hiểu và biết rõ mọi thông tin liên quan, hoặc để thực hiện phỏng vấn với giới truyền thông hải ngoại và quốc tế như sau :
1-     Bà Nguyễn Thị Nga vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa số : 0169-429-3450
2-     Bà Dương Thị Hài vợ cựu tù nhân Nguyễn Văn Tính số : 0126-638-3166
3-     Bà Bùi Thị Rề vợ cựu chiến binh Nguyễn Văn Túc số : 0972-753-049
4-     Bà Nguyễn Thị Lợi mẹ đẻ cô Phạm Thanh Nghiên số : 031-374-1629
5-     Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn là người với tư cách làm chứng trong vụ án anh Phạm Văn Trội tuy đã có giấy báo mời dự phiên tòa, thế nhưng vẫn bị công an Hà Nội đặt chốt canh ngăn cản không cho dự thính vụ xét xử này, số điện thoại là : 0125-272-4352

Hố chôn người ám ảnh
Trần Đức Thạch

Click

*Người dân Mỹ hỏng chịu kéo cờ trắng !

Tháng 11-2008, khi TNS Obama vừa đắc cử tổng thống Hoa Kỳ, chúng tôi liền có lời bàn rằng "Phải chăng nước Mỹ đã kéo cờ trắng" ?
Câu hỏi đó thì nay đã có câu trả lời.
   Qua hơn nửa năm cầm quyền thử thách, câu trả lời của ông Obama là : Đúng ! Nước Mỹ đang kéo cờ trắng. Nước Mỹ sẽ tự cô lập không còn muốn can dự đến những chuyện của thế giới bên ngoài nữa, khi ông ra lịnh gấp rút đưa quân Mỹ ở Iraq về nước; đóng cửa nhà tù Guantanamo; cụp vòi với Iran, Bắc Hàn; và rồi hủy bỏ kế hoạch triển khai tên lửa lá chắn ở Tiệp và Balan v.v... Đến nỗi, Thủ tướng Balan đã biểu lộ cử chỉ khinh bỉ, không thèm bắt phôn nói chuyện với TT Obama ! Cả Balan và Tiệp Khắc cùng lên tiếng chỉ trích "Hoa Kỳ đã phản bội họ". Thực ra, không phải TT Obama thôi, mà đó là cái "truyền thống phản bội" của Đảng Dân Chủ Mỹ.
      Mới đây, có tin nói Toà Bạch Ốc sẽ cho phép treo cờ đỏ 5 sao của Trung Cộng song song với cờ 50 sao sọc của Hoa Kỳ trước Bạch Cung trong dịp Quốc khánh "Song Thập" của TC vào ngày 10-10 tới đây. Một hành động có thể gọi là kỳ cục, nịnh bợ TC một cách quá lộ liễu, đáng xấu hỗ !
      Rõ ràng nước Mỹ dưới tay TT Obama, đang "định hướng" quốc gia này biến đổi dần hồi theo đường lối Xã Hội Chủ Nghĩa. Chủ tâm phá vỡ những nguyên tắc thành lập nhà nước tư bản, cùng với các định chế tự do dân chủ, ổn định xã hội, là những giá trị tinh thần mà nhờ nó, quốc gia Mỹ mới được hùng cường như ngày nay. Bây giờ với TT Obama, sắp tới sẽ không còn nhà nước tư bản nữa. Nói nôm na thì, nhà nước kiểu Obama sẽ thâu tóm tất cả, sẽ quản lý tất cả xã hội, thành một nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa. Ai muốn không tin cũng không được.
     Nhiều người dân Mỹ đã đâm ra hối tiếc đã bầu cho Obama chỉ vì thích nghe ông ta "hứa cuội", cái gì cũng hứa để hốt phiếu. Hay hối tiếc vì đã quá lơ là với thời cuộc, không tích cực yểm trợ cho McCain. Quốc gia này đã bị đảng Dân Chủ cấu kết với bọn truyền thông "cá tra" khuynh tả, chỉ biết ngậm tiền để nói láo, bịp bợm, làm hoen ố hình ảnh của quốc gia Hoa Kỳ, và là điều sỉ nhục cho giới truyền thông Mỹ.
     Bây giờ thì đại khối người dân Mỹ thầm lặng đã lên tiếng. Bắt đầu từ ngày 12-9-2009, hơn một triệu người Mỹ đã xuống đường ào ạt tại thủ đô Washington. Nhiều người Mỹ da đen có tinh thần tự do, biết tôn trọng lẽ phải, biết lo xa... cũng đã tham gia cầm bảng xuống đường. Họ hô to các khẩu hiệu như :
*Im lặng tức là đồng ý. Anh có nghe chúng tôi không ?
*Hiến pháp của chúng ta có mối.
*Chúng ta bị tấn công bởi chánh phủ của chúng ta.
*Hãy ngưng ngay con đường dẫn tới Xã hội Chủ nghĩa.
*Bạn có thể thoa son lên chủ nghĩa cộng sản, nhưng nó vẫn là chủ nghĩa CS.
*Chương trình y tế của Obama làm tôi phát bịnh...
  Vân vân... và vân vân...
   
     Đó là lời cảnh cáo với chánh quyền Obama và Đảng Dân Chủ của ông. Dân chúng đã đổ xô đi xem đài FOX NEWS, là đài có khuynh hướng nghiêng về đảng Cộng Hoà, luôn luôn trung thực; đồng thời tẩy chay đài CNN và một số đài truyền hình, báo chí "cá tra" bất lương thưộc cánh tả chuyên ăn bẩn, thông tin một chiều có lợi cho đảng Dân Chủ, đánh phá đảng CH, chỉ biết đặt quyền lợi bè phái, phe nhóm lên trên quyền lợi quốc gia. Các cơ quan truyền thông trên đã cố tình bưng bít, không hề loan tin chút gì về cuộc biểu tình nói trên. Đó là một hành động quá khinh thường người dân. Không xứng đáng là giới truyền thông của một nước văn minh tự do, y hệt như giới truyền thông dưới chế độ độc tài và cộng sản. Thật đáng khinh bỉ.
     Tóm lại, nay quần chúng Mỹ đã thật sự mở mắt. Tuyệt đại đa số thầm lặng đó đã nói cho tổng thống Obama biết rằng : Họ không chịu kéo cờ trắng.

GÓP GIÓ (27-9-2009)

 
 Giỗ Lần Thứ 8
Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tại Nam California
 


Phu nhân cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu gửi lời cảm tạ đến Ban Tổ Chức Lễ Tưởng Niệm và đồng hương người Việt tị nạn Cộng Sản. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

 
Cựu quân nhân và dân chính các cấp rước di ảnh cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu vào nơi hành lễ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Nguyên Huy/Người Việt
 

WESTMINSTER - “Tưởng niệm Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu hôm nay, chúng ta tưởng niệm vị tổng thống quan trọng của nền Ðệ II Cộng Hòa, đã hết lòng trong suốt tám năm trời, lèo lái con thuyền tự do, nhân bản của VN trong việc bảo vệ Hiến Pháp, phát triển đất nước theo con đường tiến bộ tốt đẹp của nhân loại. Nhưng tưởng niệm không phải chỉ để nhớ lại mà còn là để nhắc nhở chúng ta hãy kết hợp lại, củng cố chế độ chính trị tốt đẹp của chúng ta, gây ý thức về chế độ tốt đẹp đó trong các thế hệ về sau để khi có cơ hội trở về nước xây dựng lại chế độ tốt đẹp đó ở trong nước.”
Ðó là đoạn kết trong bài diễn văn khai mạc của Trưởng Ban Tổ Chức, Giáo Sư Nguyễn Thanh Liêm trong lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nhân ngày giỗ thứ tám của ông tại nhà hàng Regent West vào trưa Chủ Nhật, 3 Tháng Mười, 2009.
.
Ðây là lần đầu tiên lễ tưởng niệm Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu được tổ chức tại Nam California. Buổi lễ này do các cựu quân cán chính VNCH đứng ra tổ chức với sự phối hợp của một số cựu quân cán chính VNCH tại Bắc California và Virginia. Khoảng 500 đồng hương đã có mặt tại lễ tưởng niệm.
.
Có mặt cùng phu nhân cố tổng thống còn có bà cựu dân biểu phó chủ tịch Hạ Viện VNCH Nguyễn Thị Hai, vợ chồng trưởng nam cố tổng thống là ông bà Nguyễn Quang Lộc. Trước đó ông Hoàng Ðức Nhã, người em bà con của cố tổng thống từng có một thời gian dài làm việc bên cạnh ông cũng đã tới dự. Ngoài ra chúng tôi còn nhận thấy có Dân Biểu Trần Thái Văn và một số dân biểu gốc Việt của các thành phố Westminster và Garden Grove. Không thấy có một quan chức người Mỹ nào trong chính quyền Hoa Kỳ trong buổi lễ tưởng niệm này.
.
Sau phần mở đầu buổi lễ với những nghi thức rước di ảnh cố tổng thống vào hội trường đặt lên bàn thờ, chào quốc kỳ Mỹ-Việt và một phút mặc niệm, cựu Ðốc Sự Châu Văn Ðể nói lên ý nghĩa buổi lễ tưởng niệm này. Tiếp đó cựu Ðại Tá Hải Quân Trần Thanh Ðiềm đã tuyên đọc tiểu sử cố tổng thống. Tiếp theo là nghi thức tế lễ trang trọng do ban nghi lễ cổ truyền của ông Phan Như Hữu phụ trách. Bài văn tế 10 phút kể lại tinh thần chống Cộng kiên cường của người quá cố, dù có phải lâm vào tình trạng nước sôi lửa bỏng, giặc trong thù ngoài và sự phản bội trắng trợn của đồng minh.
.
Nhiều nhân sĩ trong cộng đồng hải ngoại phát biểu sau buổi tế lễ. Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh, cựu tư lệnh Không Quân VNCH nói về vị cựu Tổng Tư Lệnh QLVNCH Nguyễn Văn Thiệu, rằng: “Lịch sử đã chứng minh cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một người yêu nước, là người bị bao vây trong nhiều thế chính trị lại không có đủ phương tiện để chống lại.”
.
Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh cũng nhắc đến công lao của người quá cố từ khi chưa được bầu làm tổng thống. Trong cương vị một sĩ quan cao cấp, ông đã cải tổ trường Võ Bị Quốc Gia, cũng như lưu tâm đến nền giáo dục của VNCH trong suốt tám năm ông lãnh đạo đất nước. Trong dịp này, Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh cũng xin được tạ lỗi với cố tổng thống rằng ông đã không giữ được lời hứa giữ quốc tịch VN để cố tổng thống đã chiến đấu trong cô đơn vào cuối cuộc chiến khi đồng minh phản bội, rút lui khỏi cuộc chiến và bắt ép VNCH phải nhận chịu thế cuộc.
.
Nhiều nhân sĩ khác như cựu Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình, cựu tư lệnh Cảnh Sát Quốc Gia cũng cho rằng: “Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là một anh hùng đã đứng ra cáng đáng đất nước đang trong lúc vô cùng khó khăn. Dân chúng VN đến nay đều đã xác nhận cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu quả là một nhà lãnh đạo can cường, có lòng yêu nước nhiệt tình. Không chỉ có CSVN mà cả cộng sản quốc tế cũng muốn tiêu diệt Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu vì ông là trở ngại lớn lao cho việc nhuộm đỏ Ðông Nam Á.”
.
Cựu Thẩm Phán Phạm Ðình Hưng, đại diện cho hai cơ quan tư pháp của VNCH là Bộ Tư Pháp và Giám Sát Viện cũng cho rằng: “Cố tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã phải chịu biết bao nhiêu khó khăn khi người bạn đồng minh Hoa Kỳ thay đổi và còn làm áp lực để VNCH cũng phải thay đổi chấp nhận những lợi thế cho cộng sản ở miền Nam VN.”
.
Một đồng hương của Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu là ông chủ tịch hội ái hữu Ninh Thuận Trần Thái Ất cũng nhắc đến những kỷ niệm mỗi lần cố tổng thống về thăm quê, luôn bày tỏ tấm lòng yêu quê hương của một người yêu nước thiết tha. Người dân Ninh Thuận hết sức hãnh diện vì được là người đồng hương với cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.
.
Vị quan khách phát biểu sau cùng là người được mọi người tham dự chờ đợi, là ông Hoàng Ðức Nhã, người có thời gian thân cận khá dài với cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông Hoàng Ðức Nhã nhắc đến lòng yêu nước của cố tổng thống, một người mà theo ông “lúc nào cũng ôm ấp một hoài bão Bảo Quốc và An Dân.” Ông Hoàng Ðức Nhã cũng nhắc đến việc vì sao mà cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã không nói gì trong suốt thời gian sau 30 Tháng Tư, 1975.”
.
“Không nói vì không có bối cảnh!”
.
Nhưng bối cảnh như thế nào, ông Hoàng Ðức Nhã không giải thích.
Buổi Lễ Tưởng Niệm cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu kết thúc bằng một bữa cơm thanh đạm của ban tổ chức, được mang đến tận chỗ cho từng người tham dự.
.
Có ba điều dễ dàng ghi nhận từ lễ tưởng niệm. Thứ nhất, suốt buổi lễ, dù có nhiều diễn văn nhưng hội trường lúc nào cũng giữ được không khí trang trọng, yên lặng. Thứ hai, số đồng hương đến tham dự khá đông. Nếu như còn chỗ đậu xe thì số người tham dự có thể còn cao hơn nữa. Và thứ ba là tình cảm của người tham dự chan hòa với phu nhân của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Bà bị vây kín ngay từ lúc bước chân vào hội trường. Ai nấy đều mong nói được một câu chia sẻ tình cảm với bà và nắm tay bà biểu lộ tấm lòng trân quí với cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.
(N.H)
Ý nghĩa sự mất mặt của ông Obama ở Đan Mạch (có âm thanh)
BS Trần Xuân Ninh

October 5, 2009


Nghe

Tải xuống để lưu giữ

Tổng thống Obama và phu nhân khi vận động cho Chicago tổ chức
thế vận hội 2016.

Tổng thống Obama và phu nhân khi nghe kết quả Chicago bị loại, đứng hạng chót

Ủy ban thế vận quốc tế đã chọn thành phố Rio de Janeiro của Brasil để giao trách nhiệm tổ chức thế vận hội mùa hè năm 2016. Đây là một tin nhỏ chỉ tạo quan tâm trong giới mê thế vận hội và những đại công ty đa quốc dung dịp này để quảng cáo. Nhưng nó là một tin lớn cho 47% dân Chicago và đám đông tụ tập tại công trường trước tòa hành chính thành phố chờ ăn mừng kết quả cuộc bỏ phiếu mà họ tin tưởng Chicago sẽ thắng. Đặc biệt, nó là một thất bại cho thị truởng Richard Daley đã giữ nhiều nhiệm kỳ không có đối thủ, mặc dầu nhiều cộng tác viên thân cận bị điều tra hay vào tù vì tham nhũng. Thế lực của Daley trong giới tài phiệt và chính trị lớn đến độ mà nhiều bình luận gia cho rằng Daley sẽ trở thành vua nếu Chicago được tổ chức thế vân hội. Một ví du cụ thể là David Axelrod người được cho là đã giúp tổng thống Obama thắng cử vốn là cố vấn cho Daley. Cho nên không lấy gì làm lạ rằng ông Obama đã là tổng thống Mỹ đầu tiên cùng vợ trực tiếp vận động với Uỷ ban thế vận hội để giành phần cho Chicago.
Ngoài hai vợ chồng tổng thống Obama còn chủ show nổi tiếng thế giới da đen Oprah Winfrey đã bay Đan Mạch để vận động, tranh với tổng thống Brazil, vua Tây ban Nha và thủ tướng Nhật. Tin loan đi rằng vợ các thành viên trong Uỷ ban thế vận quốc tế xếp hàng chờ nói chuyện với bà Michelle và chụp hình với Oprah Winfrey. Theo báo chí t ường thuật thì bà Obama đã có những phát biểu chân tình, cảm động về Chicago, và ông Obama thì trổ tài ăn nói gây cảm tình với khẳng định rằng nước Mỹ là trong tình trạng tốt nhất khi mở ra với thế giới, và thế vận hội ở Chicago sẽ là cơ hội để Mỹ giang tay ra ngoài. Mặc dầu vậy, Chicago đã không được chọn, và tệ hại hơn nữa là đã bi loại ngay vòng đầu, đứng chót dưới cả Tokyo.
"We've got troops dying in Afghanistan, and instead of making a decision whether we're going to send in more troops …the president is spending his time making a failed bid to the Olympic committee…” 

Trong cái tình hình như thế, phản ứng với kết quả cuộc bỏ phiếu của những nhân vật Mỹ can dự trong cuộc vận động đã được báo chí mô tả rất đúng là như ngộp thở, há hốc miệng hít hơi. Một hình chụp cho thấy ông Obama mặt chẩy dài và bà Michelle gục đầu. Báo Anh the Guardian viết rằng đó là một cái tát vào mặt ông Obama. Tờ nhật báo lớn Chicago Tribune có thế giá trong truyền thông Hoa kỳ viết rằng đó là “một mất mặt trầm trọng” cho ông Obama. Đảng Cộng Hoà đã nhanh chóng đá dúi, với những lời bình phẩm tương tự như “chúng ta đang có binh sĩ tử trận tại Afghanistan, mà tổng thống thì thay vì quyết định gửi thêm quân hay không lại đi vận động cho một thất bại với Ủy ban thế vận hội”. David Axelrod, nhà cố vấn số một của ông Obama đã trả lời rằng tổng thống nếu không đi vận động mà Chicago thất bại thì đảng Cộng hoà cũng sẽ không thiếu lời chỉ trích. Vân vân và vân vân… 

Những lời qua tiếng lại để nói xấu nhau trước các cử tri của hai phiá chính trị Mỹ đối nghịch trong một thất bại nhỏ của ông Obama nói lên ba điều. Một là khả năng ăn nói của ông Obama không đủ giúp ông khi mà những lời hưá hẹn tranh cử của ông đã không được thực hiện bao nhiêu, khi nhìn vào những thành quả đã đạt sau 9 tháng nhậm chức. Thứ hai, tư thế nước Mỹ siêu cường không còn tính áp đảo quyết định trong mọi vấn đề, sau cuộc khủng hoảng kinh tế tài chính trầm trọng vừa qua, khi các thế lực khác đang trồi lên, như Trung Cộng và Nga. Và thứ ba về mặt nội trị, là cái khả năng thỏa hiệp nổi tiếng, được goi là tính thực dụng của người Mỹ và nước Mỹ đã giúp cho Mỹ vượt qua được nhiều khó khăn phồn thịnh cho tới nay có vẻ như đang được thử thách trong hoàn cảnh mới, khi mà lợi ích các thế lực tài phiệt Mỹ có những mâu thuẫn với quyền lợi của nước Mỹ và dân Mỹ không được giải quyết thoả đáng. Hiện tượng này đang bủa vây ông Obama tại Bạch cung, đe doạ ông với những thất bại lớn hơn nhiều, từ việc cải tổ sức khoẻ và kinh tế tài chính đến chuyện Trung đông Afghanistan, Iran và Palestine Do Thái. 


Trần Xuân Ninh
Ngày 4 tháng 10 -2009


Kỷ Niệm 58 năm Trường Bộ Binh Thủ Đức
Việt Điểu, Oct 06, 2009


LTS: Qúy độc giả có thể vào www.truyenhinhvietnam.tv để xem một phóng sự truyền hình về lễ Kỷ Niệm 58 năm Trường Bộ Binh Thủ Đức tại San Jose.
 
Cali Today News - Trường Bộ Binh Thủ Đức ở quận Thủ Đức, tỉnh Gia Định miền Nam Việt Nam, nơi đây là một quân trường đào tạo các cấp sĩ quan chỉ huy cho quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Khi mới thành lập năm 1951 trường này có tên Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. Liên trường vì tại quân trường này đào tạo nhiều cấp chỉ huy của nhiều quân binh chủng VNCH như Thiết-Quân vận, Quân-chính, Quân-cụ, Quân-nhu, Quân-y, Dược, Truyền-tin, Công-binh…v.v. Võ Khoa vì đào tạo các sĩ quan quân đội.
Sau này, vào năm 1963 quân trường này đào tạo các sĩ quan bộ binh mà thôi, nên trường mang tên trường Bộ Binh Thủ Đức.
Ở Thủ Đức có câu truyền miệng “Thủ Đức năm canh thức đủ”…không biết từ đâu có câu này, nhưng các sĩ quan thụ huấn tại quân trường này thì thức đủ năm canh vì canh gát, vì tập luyện…v.v. Thời gian thụ huấn tại đây khoảng 46 tuần. Ra trường với cấp bậc Chuẩn Úy, trước năm 1955 (từ khoá 1 đến khóa 5) các sĩ quan tốt nghiệp mang cấp bậc thiếu úy.
Trường này đào tạo rất nhiều cấp chỉ huy ưu tú cho quân lực VNCH trong đó có các tướng lãnh nổi danh.
Khóa đầu tiên khai giảng ngày 9/10/1951 và ngày này được xem là ngày Sinh Nhật của trường.
Tháng 10 là tháng sinh nhât của trường Võ Kho Thủ Đức, trường Bộ Binh Thủ Đức hay là trường Thủ Đức. Những ai từng qua cổng trường này đều giữ lại những thân thương quý mến. Họ đã ra đi khắp 4 vùng chiến thuật, là SQ Không Quân, Hải Quân, Bộ Binh….các bình chủng, binh sở…Vào hôm nay, sau 58 năm, tại San Jose, một thành phố của Bắc Mỹ, họ đã gặp nhau trong một cuộc họp mặt, dù không đông đủ nhưng thắm tình đồng môn, niên trưởng, niên đệ.
Lúc đó là 11 giờ trưa ngày Chúa Nhật 4/10/2009, tại nhà hàng Dynasty Seafood Restaurant Lực Lượng Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức long trọng tổ chức cuộc họp mặt kỷ niệm sinh nhật của trường. Có mặt đông đảo những cựu SVSQ của trường. Chỉ tiếc là không có những vị tướng xuất thân từ trường này hiện diện. Tuy nhiên có mặt của bà Lâm Quang Thơ, phu nhân của Thiếu Tướng Lâm Quang Thơ, cựu Chỉ Huy Trưởng Trường Bộ Binh Thủ Đức. Bà Thơ rất xúc động khi ngõ lời chào mừng các cựu SVSQ của trường hiện diện tại buổi tiệc.
Người ta nhìn thấy có đủ các quân binh chủng Hải Lục Không Quân. Có người hiện nay là cựu Trung Tá Chỉ Huy Trưởng Thiết Giáp, có người là tiểu đoàn trưởng Bộ Binh, và có người là hạm trưởng hải quân, là phi công và các vị chỉ huy các đơn vị tác chiến của Nhảy Dù, TQLC, BĐQ…là các đơn vị Địa Phương Quân, các tiểu khu, chi khu, phân chi khu…Và tuổi đời của họ chắc chắc không còn trẻ. Đương nhiên là sức khoẻ sẽ không bằng 58 năm về trước. Nhà hàng có khoảng 300 khách tham dự, những bộ tiểu lễ màu vàng hiện diện bên cạnh các bộ áo hoa dù, chiếc nón lưỡi trai Thủ Đức gần gủi chiếc mũ đen của binh chủng Thiết Giáp…Tiếng cười rộn rảng khắp nơi. Bàn Nhảy Dù mời anh em khóa 73A KQ, các cựu SVSQ khóa 13 chào hỏi các niên trưởng khóa 4, khóa 5, khóa 6, niên đệ khóa 4/71 chào niên trưởng khóa 12…Họ vui thật vui và khôi hài cũng thật khôi hài khi nhắc đến “KBC 4 người 1 mâm” trong tiếng cười dòn dã.
Lính có khác, mà đã là lính tác chiến phải khác anh lính văn phòng. Hoạt cảnh gặp nhau thắm đượm tình đồng môn. Có anh thiết giáp mới đến SJ vài ba tháng đã âm thầm ngồi nhìn ngắm anh em đồng đội vui vầy. Những “cụ” niên trưởng như niên trưởng Trương Đình Sữu chỉ còn biết bắt tay và chào hỏi chớ làm sao náo nhiệt bằng các niên đệ các khóa 1/70, 1/73…v.v. Chất lính vẫn còn trong cái bắt tay siết chặt, bằng ánh mắt nồng nàn. Những chiến sĩ KQ 74A chia xẻ tâm tình với các bạn tù Suối Máu, anh Hải quân nâng ly với anh đồng khóa cựu Đại đội trưởng Tiểu Khu, này là anh Trung đội trưởng thuộc SĐ 7, SĐ 23, anh nọ Chương Thiện gặp Bồng Sơn, Tam Quan, Long Khánh, Bình Dương. Có những cựu SVSQ sau ngày ra trường chỉ bận áo lính, hôm nay tại ngày Kỷ Niệm Sinh Nhật 58 Năm anh đã diện bộ tiểu lễ màu vàng có đầy đủ dây biểu chương trông anh đạo mạo và trẻ hẳn lên...Hầu như các đơn vị đều có mặt các sĩ quan tốt ngiệp từ trường BB Thủ Đức.
Giây phút vui nhất, đầm ấm nhất là lúc cùng chụp chung tấm hình. Sân khấu của nhà hàng không đủ sức chứa, chiếc máy ảnh của anh em phóng viên không đủ độ rộng để lấy tất cả những gương mặt đồng đội anh em đang đứng bên nhau. Mỗi người tựa vai nhau một tí, mỗi người nghiêng mình nhường chỗ cho anh em đứng cùng …Hình ảnh đó, sau 58 năm là hình ảnh đáng nhớ nhất.
Không hiểu giờ này ở một nơi nào đó trên trái đất có cuộc họp mặt nào để kỷ niệm 58 năm Thủ Đức không? Hy vọng là có. Nhưng thủ phủ của tình thương, cái nôi của của đấu tranh cho tự do, cho dân chủ, cho nhân quyền tại VN phải nói là San Jose đứng đầu. Trong cuộc đấu tranh sinh động đó, trong dòng đấu tranh chung đó của dân tộc không thiếu những chàng trai của quân trường Bộ Binh Thủ Đức, vì ở họ, những cựu SVSQ Thủ Đức luôn mang bên mình câu Cư An Tư Nguy.
Chúc mừng các cựu SVSQ/TĐ vẫn một lòng với quê hương, vẫn mang nặng trên vai Tổ Quốc và Trách Nhiệm
Kính chúc quý vị sức khoẻ dồi dào và
Hẹn gặp quý độc giả tuần sau.
Việt Điểu
Cali Today News - Trường Bộ Binh Thủ Đức ở quận Thủ Đức, tỉnh Gia Định miền Nam Việt Nam, nơi đây là một quân trường đào tạo các cấp sĩ quan chỉ huy cho quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Khi mới thành lập năm 1951 trường này có tên Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. Liên trường vì tại quân trường này đào tạo nhiều cấp chỉ huy của nhiều quân binh chủng VNCH như Thiết-Quân vận, Quân-chính, Quân-cụ, Quân-nhu, Quân-y, Dược, Truyền-tin, Công-binh…v.v. Võ Khoa vì đào tạo các sĩ quan quân đội.
Sau này, vào năm 1963 quân trường này đào tạo các sĩ quan bộ binh mà thôi, nên trường mang tên trường Bộ Binh Thủ Đức.
Ở Thủ Đức có câu truyền miệng “Thủ Đức năm canh thức đủ”…không biết từ đâu có câu này, nhưng các sĩ quan thụ huấn tại quân trường này thì thức đủ năm canh vì canh gát, vì tập luyện…v.v. Thời gian thụ huấn tại đây khoảng 46 tuần. Ra trường với cấp bậc Chuẩn Úy, trước năm 1955 (từ khoá 1 đến khóa 5) các sĩ quan tốt nghiệp mang cấp bậc thiếu úy.
Trường này đào tạo rất nhiều cấp chỉ huy ưu tú cho quân lực VNCH trong đó có các tướng lãnh nổi danh.
Khóa đầu tiên khai giảng ngày 9/10/1951 và ngày này được xem là ngày Sinh Nhật của trường.
Tháng 10 là tháng sinh nhât của trường Võ Kho Thủ Đức, trường Bộ Binh Thủ Đức hay là trường Thủ Đức. Những ai từng qua cổng trường này đều giữ lại những thân thương quý mến. Họ đã ra đi khắp 4 vùng chiến thuật, là SQ Không Quân, Hải Quân, Bộ Binh….các bình chủng, binh sở…Vào hôm nay, sau 58 năm, tại San Jose, một thành phố của Bắc Mỹ, họ đã gặp nhau trong một cuộc họp mặt, dù không đông đủ nhưng thắm tình đồng môn, niên trưởng, niên đệ.
Lúc đó là 11 giờ trưa ngày Chúa Nhật 4/10/2009, tại nhà hàng Dynasty Seafood Restaurant Lực Lượng Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức long trọng tổ chức cuộc họp mặt kỷ niệm sinh nhật của trường. Có mặt đông đảo những cựu SVSQ của trường. Chỉ tiếc là không có những vị tướng xuất thân từ trường này hiện diện. Tuy nhiên có mặt của bà Lâm Quang Thơ, phu nhân của Thiếu Tướng Lâm Quang Thơ, cựu Chỉ Huy Trưởng Trường Bộ Binh Thủ Đức. Bà Thơ rất xúc động khi ngõ lời chào mừng các cựu SVSQ của trường hiện diện tại buổi tiệc.
Người ta nhìn thấy có đủ các quân binh chủng Hải Lục Không Quân. Có người hiện nay là cựu Trung Tá Chỉ Huy Trưởng Thiết Giáp, có người là tiểu đoàn trưởng Bộ Binh, và có người là hạm trưởng hải quân, là phi công và các vị chỉ huy các đơn vị tác chiến của Nhảy Dù, TQLC, BĐQ…là các đơn vị Địa Phương Quân, các tiểu khu, chi khu, phân chi khu…Và tuổi đời của họ chắc chắc không còn trẻ. Đương nhiên là sức khoẻ sẽ không bằng 58 năm về trước. Nhà hàng có khoảng 300 khách tham dự, những bộ tiểu lễ màu vàng hiện diện bên cạnh các bộ áo hoa dù, chiếc nón lưỡi trai Thủ Đức gần gủi chiếc mũ đen của binh chủng Thiết Giáp…Tiếng cười rộn rảng khắp nơi. Bàn Nhảy Dù mời anh em khóa 73A KQ, các cựu SVSQ khóa 13 chào hỏi các niên trưởng khóa 4, khóa 5, khóa 6, niên đệ khóa 4/71 chào niên trưởng khóa 12…Họ vui thật vui và khôi hài cũng thật khôi hài khi nhắc đến “KBC 4 người 1 mâm” trong tiếng cười dòn dã.
Lính có khác, mà đã là lính tác chiến phải khác anh lính văn phòng. Hoạt cảnh gặp nhau thắm đượm tình đồng môn. Có anh thiết giáp mới đến SJ vài ba tháng đã âm thầm ngồi nhìn ngắm anh em đồng đội vui vầy. Những “cụ” niên trưởng như niên trưởng Trương Đình Sữu chỉ còn biết bắt tay và chào hỏi chớ làm sao náo nhiệt bằng các niên đệ các khóa 1/70, 1/73…v.v. Chất lính vẫn còn trong cái bắt tay siết chặt, bằng ánh mắt nồng nàn. Những chiến sĩ KQ 74A chia xẻ tâm tình với các bạn tù Suối Máu, anh Hải quân nâng ly với anh đồng khóa cựu Đại đội trưởng Tiểu Khu, này là anh Trung đội trưởng thuộc SĐ 7, SĐ 23, anh nọ Chương Thiện gặp Bồng Sơn, Tam Quan, Long Khánh, Bình Dương. Có những cựu SVSQ sau ngày ra trường chỉ bận áo lính, hôm nay tại ngày Kỷ Niệm Sinh Nhật 58 Năm anh đã diện bộ tiểu lễ màu vàng có đầy đủ dây biểu chương trông anh đạo mạo và trẻ hẳn lên...Hầu như các đơn vị đều có mặt các sĩ quan tốt ngiệp từ trường BB Thủ Đức.
Giây phút vui nhất, đầm ấm nhất là lúc cùng chụp chung tấm hình. Sân khấu của nhà hàng không đủ sức chứa, chiếc máy ảnh của anh em phóng viên không đủ độ rộng để lấy tất cả những gương mặt đồng đội anh em đang đứng bên nhau. Mỗi người tựa vai nhau một tí, mỗi người nghiêng mình nhường chỗ cho anh em đứng cùng …Hình ảnh đó, sau 58 năm là hình ảnh đáng nhớ nhất.
Không hiểu giờ này ở một nơi nào đó trên trái đất có cuộc họp mặt nào để kỷ niệm 58 năm Thủ Đức không? Hy vọng là có. Nhưng thủ phủ của tình thương, cái nôi của của đấu tranh cho tự do, cho dân chủ, cho nhân quyền tại VN phải nói là San Jose đứng đầu. Trong cuộc đấu tranh sinh động đó, trong dòng đấu tranh chung đó của dân tộc không thiếu những chàng trai của quân trường Bộ Binh Thủ Đức, vì ở họ, những cựu SVSQ Thủ Đức luôn mang bên mình câu Cư An Tư Nguy.
Chúc mừng các cựu SVSQ/TĐ vẫn một lòng với quê hương, vẫn mang nặng trên vai Tổ Quốc và Trách Nhiệm
Kính chúc quý vị sức khoẻ dồi dào và
Hẹn gặp quý độc giả tuần sau.

Việt Điểu

Tôi không cảm thấy tự hào khi là tôi người Việt

Đỗ Trường

Đó là suy nghĩ của ông bạn già, nguyên là giảng viên đại học, sống và làm việc tại Đức từ năm 1964. Cũng theo lời kể của anh, từ ngày về hưu, có nhiều phái đoàn trong nước sang, hoặc các hội đoàn người Việt hay mời anh giúp, thông dịch tiếng Đức  . Không hiểu tại sao, các hội đoàn, các bậc cha mẹ thường gắn vào miệng các cháu thanh thiếu niên, nói tiếng Việt chưa sõi câu “Chúng cháu tự hào mình là người Việt nam“

Click xem tiếp


Par tonthatphusi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Retour à l'accueil
Créer un blog gratuit sur over-blog.com - Contact - C.G.U. - Rémunération en droits d'auteur - Signaler un abus - Articles les plus commentés